Lost In Translation

Updated: Jun 6


"Hi vọng vẫn kịp chuyến bay!", mình nói khi vừa lao vào quầy check-in như một cơn bão. Chị nhân viên nhìn vào vé điện tử rồi nhìn lên, rồi lại nhìn xuống và lại ngước lên nhìn mình rồi nói: "Bạn không đến trễ đâu, bạn đến sớm đúng 1 tháng trước chuyến bay!".


Mình đã đặt chiếc vé này sáng hôm qua với mong muốn rời thành phố đang mưa bão này ngay sáng hôm sau mà quên kiểm tra lại..."tháng". Biết ngay mà! Luôn có cái gì đó sẽ xảy ra chứ số phận nó chưa bao giờ ngừng chơi mình kể cả thứ bảy, chủ nhật và các ngày lễ tết. Di chuyển xuống quầy cuối để xem có thể mua chiếc vé phút cuối nào không. Anh nhân viên đổ mồ hôi giúp mình tìm vé cho chuyến bay kế tiếp trong ngày với mức thiệt hại thấp nhất có thể trong lúc giá vé giờ chót nhảy chóng mặt trên website của hãng. Tay cầm dù lội bì bõm dưới mưa để ra tới thang lên máy bay, tự nhủ đường tới thiên đường luôn là nỗi đau, mình nhìn xuống rừng bê tông xám xịt bên dưới và chào: "Bye Manila!" kiểu trong phim #Friday.


Không thứ gì cho cảm giác tự do tối thượng cho bằng chạy xe máy một mình quanh một hòn đảo nên việc đầu tiên cần làm ngay sau khi đặt chân lên đảo là kiếm một em xe. Một em thật sexy. Đã mấy tuần nay thèm đồ ăn quê nhà như điên nên khi vụt qua bảng hiệu hình như đề chữ Cháo Lòng mình nghĩ chắc do thèm tới ám ảnh nhưng chạy một lúc thì thấy một rồi hai rồi ba quán Chaolong nên mình dừng xe ghé vào xem chuyện là như thế nào.


Căn nhà sàn nhỏ đơn dọc quốc lộ với vách tre và lợp mái tôn, bên trong sơn màu xanh lá, những bộ bàn ghế nhựa ngăn nắp nhìn ra mảnh vườn phía sau. Có một bệ rửa tay với bình nước chỗ bậu cửa sổ, nước sau khi rửa tay chảy thẳng xuống tưới đám cây phía dưới. Một quán ăn sạch sẽ tươm tất phục vụ món Beef Stew kiểu Phở-bò-kho của Việt Nam phiên bản Puerto Princesa. Thứ nhất đó là phở, không phải cháo lòng. Thứ hai nước dùng và thịt có vị ngọt và mang một tông màu cam hơi dữ dội từ hạt điều, hoà quyện với hương sả, giá và các loại rau mùi tạo nên một hương vị quen nhưng chưa bao giờ ngừng lạ. Thứ ba sợi phở trong và dai được ăn bằng thìa và muỗng, không có đũa. Đặc biệt có thể ăn kèm với bánh mì bơ tỏi nướng như cách người Việt mình dùng bánh mì chấm cháo. Thật biến thái hết chỗ nói. Nhưng biết gì không. Mình thích sự "nhầm lẫn" này vì phở chính xác là món mình order từ vũ trụ sau nửa ngày vất vả để đến được đây. Nóng, nhanh, rẻ, beef stew như được thiết kế riêng cho những du khách ướt, đói và nghèo như mình.


Không ai thực sự biết chính xác tại sao cái tên chaolong bị mắc kẹt trên hòn đảo này. Điều gì đó đã đi lạc đến đây và không quay về nữa rồi quyết định biến nơi đây thành nhà. Trước khi tiếp tục lên đường mình không biết là sẽ gặp những người sẽ kể cho mình nghe về sự tích cháo lòng và những câu chuyện mà mình ước đã không xảy ra cho họ, những người đồng hương của mình đang sinh sống hòn đảo này, mình có gọi món salad viết trên tường và được mang ra một hủ sữa chua trái cây! Cảm thấy thú vị trước thái độ đảo-tui-tui-thích-gọi-sao-gọi mang du khách từ bối rối này đến bất ngờ khác, mình làm ngay một bài thơ cho quán


"There was a Chaolong I saw on the move

I dropped in and they served me beef stew

It had the wildest flavor I ever knew!


In much need of green veggie

There was Fruit Salad appealed to me

By design or mistake

On the plate by the waitress in red

That surprisingly delicious yogurt I ever had!




22 views

contact

US

© 2019 by WoodBeHere